Con Ngựa Bước Vào Quán Bar
👁 0 lượt xem (30d)
Bạn cần Đăng nhập để sử dụng chức năng này.
Những người yêu thích tác phẩm của David Grossman chắc chắn sẽ ngạc nhiên khi đọc tựa sách này. Con ngựa bước vào quán bar? Đó hẳn là một cú sốc không ngờ đối với những ai đã quen với tác phẩm của ông. David Grossman, một tác giả cẩn thận và tận tâm, người cha mất con trong cuộc chiến tranh, liệu ông đã viết về con ngựa đây sao?
Ở đây, không có tiếng cười như bạn nghĩ. Dù câu chuyện rút ngắn trong khoảng hơn hai giờ biểu diễn hài, nhân vật chính Dovaleh Greenstein, một diễn viên hài lỗi thời, chuẩn bị mang đến một buổi biểu diễn đặc biệt, nơi anh sẽ khám phá lại cuộc đời, di sản và những mất mát đã định hình con người mình. Đừng mong chờ tiếng cười, vì ở đây, nỗi đau chính là liều thuốc chữa lành.
David Grossman có một lịch sử gia đình đặc biệt. Sinh ra tại Jerusalem, ông lớn lên trong một gia đình đa văn hóa, từ mẹ sinh ra tại Palestine đến cha di cư từ Ba Lan. Sự ảnh hưởng của gia đình đã giúp ông phát triển đam mê với văn học và cuối cùng trở thành một tác gia nổi tiếng.
Đừng bỏ lỡ cơ hội tìm hiểu thêm về tác giả tài năng này và cuốn sách “Con Ngựa bước vào Quán Bar” thông qua những trang giấy đầy sự chăm sóc và tận tâm!Chúng ta đã có trích đoạn từ cuốn sách hấp dẫn và đầy sự khéo léo. Nhân vật chính với bộ kính lớn trên mũi, từ từ quay lại phía khán giả với cái nhìn sắc bén và không ngừng lấp ló. Câu hỏi đột ngột của anh thu hút sự chú ý, khiến không khí trở nên sôi động.
Sự tương tác giữa anh và khán giả mang lại niềm vui và cảm giác thân thiện. Anh ta tỏ ra hài hước và hào hứng khi trò chuyện với mọi người, điều này dẫn tới những tràng cười vang khắp phòng. Mỗi lời nói, mỗi hành động của anh ta đều làm cho bức tranh trở nên sống động hơn.
Cùng theo dõi cuốn sách để khám phá câu chuyện đầy mê hoặc và ấn tượng này!Cả hai cậu chỉng chốn đều đội mũi tóc vàng mịn màng buông lơi trước trán. Họ là một cặp nam nữ trẻ, hoặc có thể là hai ông bố trẻ, đều mặc trang phục đen bóng, đội nón bảo hiểm nghiêng về một bên. Người đàn ông trên sân khấu liếc nhìn họ và nhếch mày một chút. Dovaleh dạo chuyển không ngừng. Mỗi vài phút, anh ấy đấm nhanh vào không gian, né tránh một đối thủ vô hình, giả vờ như đang thực sự thực hành đấm bốc một cách điêu luyện. Khán giả thích thú với màn trình diễn đó. Anh ấy đặt bàn tay lên trán và quét ánh mắt qua phòng tối. Tôi chính là người mà anh ấy đang tìm kiếm.
“Chúng ta chỉ cần giữa mình với mình, có lẽ tôi nên đặt tay lên ngực và thông báo với quý vị rằng tôi thực sự điên rồ – đúng, thật sự điên rồ! – vì Netanya, đúng không? ”
“Đúng!” một số khán giả trẻ vang lên.
“Tôi nên giải thích lý do tại sao tôi ở đây với quý vị vào buổi tối thứ Năm, trong khu công nghiệp hoành tráng này, ở tầng hầm, gần như là như đang tiếp xúc với một khu vực bức xạ radon, chỉ để mang tiếng cười đến cho quý vị bằng một câu chuyện hài hước – phải không?”
“Có, đúng!” khán giả đáp lại hét.
“Không…” anh ta khẳng định rồi xoa tay mãn nguyện. “Toàn bộ là trò cười dở, chỉ có điều hài hước là thật, vì thực sự tôi chán chường thành phố lắm rồi. Tôi đến đây bởi vì cái thành phố chán chường Netanya này. Bất kỳ ai đi trên đường đều giống như đang tham gia chương trình bảo tồn nhân chứng, và mọi người khác thì như chuẩn bị bắt người ấy bỏ vào thùng rác và đưa vào xe gom rác ngay lập tức. Tin tôi đi, nếu không phải vì tôi cần phải trả tiền nuôi ba người vợ yêu quý và bốn đứa con – để đếm đúng nhé: năm đứa – thì chắc chắn, đứng trước quý vị đêm nay, tôi sẽ là người đàn ông đầu tiên trong lịch sử mắc chứng trầm cảm sau sinh. Năm đứa trở ngóc ngoác! Nhưng nói thật thì chỉ có bốn, vì hai đứa sinh đôi. Nhưng nếu tính thêm cả những cảm giác trầm cảm sau khi tôi ra đời, thì mới là năm. Nhưng mớ nhãng đó cuối cùng cũng mang lại lợi ích cho quý vị, Netanya yêu dấu ạ, vì nếu không phải vì bầy ma và răng sữa của tôi, thì không bao giờ – hoàn toàn không! – tôi sẽ mar mất ở đây vì bảy trăm rưỡi shekel, mà Yoav trả mà không có thêm bất kỳ phí bổ sung hay ân huệ nào khác. Vậy nên, các bạn của tôi ơi, những người yêu thương của tôi ạ, hãy lên nhiệt buổi tối nay! Làm cho nó mở cửa sổ cả nhà! Hãy nắm tay nhau vì Nữ Hoàng Netanya!”
Khán giả vỗ tay. Mặc dù màn diễn ngược đã khiến họ cảm thấy chút lúng túng, họ vẫn bị cuốn hút bởi những tiếng hoan hô nồng nhiệt cùng nụ cười dịu dàng làm sáng lên gương mặt và biến đổi thậm chí cả diện mạo của anh ta. Bộ mặt châm chọc mỉa mai biến mất, như thể chỉ cần một cái chớp mắt, thì nó lại được thay thế bằng sự ân cần, ôn hoà của một người trí thức. Khó tin những lời anh ta mới vừa phát ngôn. Rõ ràng anh ta thích những sự nghi ngờ mà mình đã gieo vào đầu người khác. Anh ta quay người chầm chậm trên một chân như một quả cầu vít, và khi quay trở lại, khuôn mặt bừa bộn của anh ta lại tái hiện: “Tôi muốn chia sẻ một tin vui, Netanya ạ. Quý vị không nghĩ rằng mình may mắn tới vậy đâu, nhưng hôm nay, ngày hai mươi tháng Tám, chính là sinh nhật của tôi. Cảm ơn, cảm ơn quý vị, quý vị thật tuyệt vời.” Anh ta cúi đầu. “Phải, đúng, năm mươi bảy năm trước, thế giới đã trở nên khó sống thêm chút nữa. Cảm ơn bất kỳ tình yêu nào ở đây.” Anh ta đi quảng gượng qua sân khấu và đặt mặt vào một chiếc quạt tưởng tượng. “Quý vị thật tuyệt vời, không cần thiết như vậy, quá tốt đẹp. Đưa séc vào hộp khi rời khỏi, đừng đưa tiền mặt ngay lúc này, hãy giữ lại vài đồng sau màn kết thúc, hoặc nếu có phiếu thưởng nào thì hãy giao cho tôi ngay bây giờ.”
Một số khán giả cầm ly chúc mừng anh. Một số cặp khách vẫn tiếp tục trò chuyện – những người đàn ông vừa đi vừa vỗ tay – và cùng nhau ngồi xuống bên bàn gần quầy bar. Họ ra hiệu chào chú anh, những cô gái gọi tên anh lớn. Anh nhắm mắt nhìn và vẫy tay trở lại mặc dù hơi mờ mịt không nhìn rõ lắm. Lần này sau lần khác, anh nhìn về phía bàn của tôi ở cuối phòng. Ngay từ khi bước lên sân khấu, anh ta đã tìm ánh mắt tôi. Nhưng tôi không thể nhìn thẳng vào anh. Tôi không thích không khí ở đây. Tôi không cảm thấy hợp không khí anh ta mang lại.
“Trong số quý vị, ai đã trải qua năm mươi bảy tuổi chưa?” Một vài cánh tay được giơ lên. Anh ta nhìn kỹ họ và gật đầu hết sức ngạc nhiên. “Hiệu ứng tuyệt đó, Netanya ạ! Đã sống quá lâu rồi ha! Ý tôi là không phải dễ để đạt được tuổi này ở một nơi như thế này, phải không?”Yoav quật quật đèn hướng về khán giả để mọi người đều nhìn rõ. Chắc chắn rồi, tôi nói mười bảy tuổi, chứ không phải bảy mươi lăm đâu… Đợi đã, mọi người, từng người một, sẽ có cơ hội gặp Dovaleh. Vâng, bàn số bốn, ông nói gì vậy? Ông cũng sắp năm mươi bảy à? Năm mươi tám? Tuyệt vời! Đáng kinh ngạc! Quá đẳng cấp! Khi nào vậy, ông ơi? Ngày mai à? Chúc mừng sinh nhật! Ông tên là gì? Gì cơ ạ? Nhớ lại chút xem nào? Yor – Yorai? Ông đang đùa hay thật đấy? Oh trời ơi, quả nhiên là ông bà có vẻ như đã làm nhau từ trước rồi!” Ông Yorai cười tươi. Bà vợ nhé, nhắm mắt sang vuốt nhẹ trán hói của ông. “Và bà ở bên cạnh ông, chính là bà Yorai đúng không ạ? Hãy mạnh mẽ lên, anh em. Có lẽ ông đang trông chờ ‘Yorai’ là sự đặc biệt cuối cùng trong đời ông rồi chứ? Ngay từ khi ba tuổi, ông đã nhận ra tai họa mà ông đã trải qua” – anh bước lên sân khấu, giả vờ chơi đàn violin – “ngồi một mình ở góc nhà trẻ, nhai tóp tép củ hành sống mà mẹ bỏ vào hộp cơm trưa, nhìn những đứa trẻ khác vui đùa, lòng tự nhủ: Yorai ơi, đừng chán nản, sét không đánh hai lần cùng một chỗ. Bất ngờ chưa! Nó lại đánh hai lần ở đúng một chỗ! Chào buổi tối, bà Yorai! Hãy kể tôi nghe, xin phu nhân, bạn bè thân thiết của bà, có thể chia sẻ với chúng tôi về điều bất ngờ mà bà dành cho chồng vào ngày đặc biệt này không? Ý của tôi là, chỉ cần nhìn là đã biết ngay trong đầu bà nghĩ gì: ‘Dù hôm nay là sinh nhật anh, Yorai yêu quý, nhưng tối nay tôi sẽ chịu thôi, nhưng cấm anh lặp lại ngày 10 tháng 7 năm 1986 đấy!’”. Khán giả cười thả ga, kể cả bà Yorai, bà cười phơi phới, miệng méo xệch. “Nào, bà Yorai” – anh chuyển sang nói thầm – “Chỉ có tôi và bà ở đây, bà thích thật ấy, có cảm giác sợi dây chuyền và chuỗi hạt có thể che giấu quả cằm đó à? Điều công bằng là vào thời kỳ thắt lưng buộc bụng này, khi nhiều cặp đôi trẻ Israel đấu tranh để có một quả cằm hoàn chỉnh” – anh vuốt nhẹ quả cằm lép của mình, đôi khi nó làm anh trở nên giống như một hình tượng lười biếng và hàm hồ. “Thật sự thì chỉ cần cái lớp da phồng lên kia cũng đủ để dựng ra căn cứ cho phong trào chiếm đóng Tel Aviv rồi!”. Một số tiếng cười vang lên. Nụ cười của bà vợ bùng ra như mỏng dính ở trên hàm răng. “Và trên cơ sở lý thuyết về kinh tế, tôi muốn nhấn mạnh ở điểm này để loại bỏ mọi nghi ngờ, rằng tôi ủng hộ cải cách toàn diện thị trường tư bản”, Anh dừng lại, nín thở, vươn ngực và khẽ khịt mũi. “Phải nói là tôi thực sự là thiên tài, từ ngữ chảy ra mà tôi còn không hiểu. Chẳng hạn, trong vòng mười phút vừa qua, tôi tin rằng thuế phải dựa trên cân nặng của người đóng thuế – gọi là thuế bị thịt!” Một lần nữa, ánh mắt anh hướng về phía tôi, nhanh như chớp, sắc sảo, hầu như run lên, cố thử gỡ bỏ hình ảnh cậu bé gầy gò trong tâm trí anh. “Có gì có thể tuyệt vời hơn chứ, anh chị? Đó là điều đúng lý nhất trên thế giới!” Anh vén áo lên, lần này quay chậm để mời khán giả nhìn thấy bụng lõm với vết sẹo ngang, lồng ngực ít thịt và vài xương sườn trắng bệch, da chảy xệ, nhão nhoẹt và loang lổ. “Hoặc căn cứ vào số lượng cằm, như ta đã nói, nhưng tôi biết rằng có nhiều loại thuế khác.” Chiếc áo rời lên. Một số người nhìn không hứng thú, vài người quay đi và xì xụp. Nhưng anh vẫn tự tin và phát biểu sốt sắng. “Tôi đề xuất thuế bị thịt lũy tiến! Thuế dựa trên mức độ đình bụng, mỡ bụng, mông rộng, đùi mập, mỡ trên da, ngực chảy và ngay phía dưới cánh tay phụ nữ! Lợi ích của phương pháp này là không ai có thể lừa dối hay hiểu nhầm: càng béo, càng đóng thuế!” Cuối cùng, anh hạ áo xuống. “Nhưng nói thật, cho đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao phải đánh thuế vào những người làm ra của cải. Lý do là gì vậy? Hãy nghe tôi, Netanya, và lắng nghe kỹ: thuế nên đánh vào những người mà nhà nước tin rằng họ đang hạnh phúc. Những người tự tin mỉm cười, những ai còn trẻ, khỏe mạnh, lạc quan, những người huýt sáo ban ngày, và hăm hở ban đêm. Họ mới là những kẻ phải đóng thuế, và họ sẽ bị tước hết những gì họ sở hữu!” Đa số khán giả reo hò nồng nhiệt, nhưng một số, phần lớn là người trẻ, trụi môi và gầm gió. Anh lau mồ hôi trên trán và mặt bằng một chiếc khăn to màu đỏ, giống như của một chú hề rạp xiếc, để hai phe cạnh nhau một lúc, trông tất cả đều căng thẳng. Lúc đó, anh lấy lại hơi thở, che tay lên mắt và tìm tôi một lần nữa, quyết tâm tìm ánh mắt tôi. Cú chạm mắt đến, tôi hy vọng chỉ hai chúng ta hiểu. Anh ấy đã đến, ánh mắt anh ấy như muốn nói rằng. Hãy xem thời gian đã làm chúng ta thay đổi như thế nào, bây giờ tôi đứng trước mắt anh, đừng có cảm thấy đáng thương cho tôi đâu. Mời bạn đọc tận hưởng tác phẩm “Con Ngựa Bước Vào Quán Bar” của tác giả David Grossman nhé.
SACHNE là trang sưu tầm ebook tổng hợp từ nhiều nguồn, mục đích chia sẻ cộng đồng phi lợi nhuận. Dành cho các bạn chưa có điều kiện mua được sách giấy
Bản quyền sách thuộc về Tác giả & Nhà xuất bản .
Nếu bạn có điều kiện, hãy mua sách bản quyền để ủng hộ tác giả
► Không tải được sách thì xem VIDEO HƯỚNG DẪN hoặc nhắn tin cho bọn mình ở đường link TẠI ĐÂY nhé.
► Không tìm được sách mình cần thì các bạn đăng bài trong nhóm NHÓM FACEBOOK... để cộng đồng hỗ trợ bạn nhé
► Review tất tần tật mọi thứ liên quan đến nội dung, thông điệp, trải nghiệm, trích dẫn hay.... thì tham gia HỘI REVIEW CÓ TÂM nhé
► Nếu sách có định dạng EPUB thì bạn có thể dùng phần mềm Calibre để chuyển từ file EPUB sang các định dạng khác.
► Nếu sách chỉ có định dạng PDF thì nhớ giảm dung lượng file PDF xuống để đọc cho đỡ bị lag đồng thời xoay ngang máy đọc sách để đọc cho đẹp.
► Việc chuyển đổi định dạng có thể làm giảm trải nghiệm đọc do bị mất chữ, lỗi chữ, giao diện sách xấu.
► Với Kinder thì nên dùng sách thuộc định dạng EPUB và AZW3 .
► Với máy đọc sách dùng hệ điều hành Androin thì nên dùng sách định dạng EPUB hoặc MOBI.
► Với điện thoại thì nên dùng ứng dụng Moon+ Reader (Android) hoặc ReadEra (Ios) để đọc sách.
► Với máy tính hoặc đi in ấn thì nên dùng sách định dạng PDF.
Kính gửi các độc giả, những người yêu sách và tri thức.
Cám ơn các bạn đã ủng hộ chúng mình trong thời gian qua, Với sự phát triển ngày càng lớn mạnh của website, bên cạnh đó chi phí lưu trữ ebook, vận hành hệ thống và hỗ trợ nhân sự đang ngày càng trở thành gánh nặng cho chúng mình. Dù chúng mình luôn nỗ lực giữ vững tôn chỉ duy trì website hoàn toàn miễn phí, nhưng để có thể tiếp tục phục vụ các bạn với chất lượng tốt nhất, chúng mình rất mong nhận được sự ủng hộ từ cộng đồng.
Mọi sự đóng góp, dù nhỏ hay lớn, đều là nguồn động viên to lớn giúp chúng mình tiếp tục duy trì website hoàn toàn miễn phí tới cộng đồng.
► Mọi thông tin ủng hộ xin gửi về: http://sachne.com/giup-do-chung-minh
Cùng Chủ Đề
Sợi Khói Mỏng Lạc Giữa Trần Ai
Chim Ó Biển – Rafael Sabatini
Ngày Yêu Anh – Cổ Đồng
Đọc Vị Khách Hàng: 4 Phong Cách Bán Hàng Chinh Phục N...
Những Bí Quyết Căn Bản Để Thành Công Trong PR
Tiểu Sử Elon Musk
Hãy bình luận “Con Ngựa Bước Vào Quán Bar” Hủy trả lời
Bạn phải Đăng nhập để đăng bình luận.






Chưa có bình luận.